Hoàn thành cơ bản những thứ cần làm rồi ha... Tuần này đi lấy bằng TN nè, nói chuyện với cô CN vụ cái RL nè, công chứng nè,...
Iro iro na koto ga arun deshou ^o^
Ii kana...?
Nantonaku... kowaii desu...
Anw...
Vì đã làm xong mấy việc kia, nên tối qua tự thưởng cho mình bằng việc xem phim :D.
Nếu mình làm mấy việc cho bố từ trước thì chắc đã xem sớm rồi không phải thức nguyên đêm như thế...
Nhưng mà thực sự phim hay quá :-S. Không thể ngừng được, dù chỉ một phút...
Một trong những bộ phim hay nhất mà mình từng được xem :(.
Bara no nai hanaya...
Mình thích SMAP khi các anh đã chính thức debut được những 20 năm, muộn quá nhỉ :">. Nhưng mình hoàn toàn không hối hận về việc đó ^^. À, có chăng thì là giá như mình thích các anh từ sớm hơn :">. Biết SMAP chỉ sau khi biết các Ichiban một thời gian rất ngắn, nhưng mình đã "cố tình" không tìm hiểu, bởi mình biết, rơi vào các anh sẽ như rơi vào cái vòng xoáy thăm thẳm không lối thoát :">. Thôi, giờ đã rơi vào rồi, và phải thành thật thú nhận rằng mình hoàn toàn mãn nguyện với việc sống trong cái vòng xoáy đấy :D *proud face*.
Nhìn SMAP trên phim - cái thứ mình thích nhất trần đời - quả thực rất tuyệt. Có cảm giác như trước mỗi dự án, các anh đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng kịch bản phim, để chọn ra cái hay nhất, đáng làm nhất và để chuyển tải tốt nhất nội dung mà nhà sản xuất muốn thể hiện. Và cảm giác đó khiến cho cả người xem amateur như mình cũng có thể hiểu và cảm nhận tất cả những gì được gửi gắm trong bộ phim đó...
Ôi lại nói nhảm rồi...
Bara no nai hanaya...
Ngay từ những cảnh đầu tiên của phim, không, ngay từ cái tên mới phải, đã khiến người ta tò mò rồi.
Thật đáng buồn là mình bị J spoil mất rất nhiều thứ (những lúc như thế tự nhiên thấy ghét J lắm >""<, mình ghét tất cả những ai spoil phim, nhất là phim hay :((). May là J spoil từ cách đây cả năm trời rồi, nên mình cũng không nhớ nhiều lắm. Đặc biệt ở chỗ, dù đã bị spoil phần chính nhưng phim vẫn làm mình bất ngờ.
Cảnh mình thích nhất trong bộ này là đoạn đầu của ep1, là cuộc sống của Eiji và Shizuku trong suốt 8 năm qua. Một nhỏ và một lớn, một ông bố trẻ và một cô con gái bé bỏng, một anh thanh niên đơn độc và một cô bé dễ thương,... Thực sự nuôi dạy một đứa trẻ không phải là chuyện đơn giản. Kể cả khi nuôi dưỡng nó cùng với sự giúp đợ từ những người thân khác trong gia đình mà nhiều lúc có ai đấy vẫn phải hét lên "Phiền phức quá đi! Mệt mỏi quá đi!". Vậy mà Eiji chỉ có một mình. Không một lời ca thán, không một tiếng trách móc, thậm chí cũng chẳng mắng mỏ. Chỉ đơn giản là "Ore wa ii da". Nhẫn nại và nhẫn nại, một mình anh với Shizuku, sống trong hoài niệm, tình yêu và mặc cảm vô bờ bến về Ruri.
Xem xong phim, y như hồi Beautiful Life, mình lại tự hỏi liệu trên đời này có thực sự tồn tại những người như Eiji không?
Phụ nữ nuôi con một mình vì họ mang nặng đẻ đau ra đứa bé, vì đó là thứ bản năng tạo hóa ban cho đã đành, nhưng một người đàn ông nuôi con một mình ở cái tuổi 20 thì quả thực đó là một nỗ lực phi thường. Không như Masamune, Masamune với Koharu đến với nhau khi Koharu đã 6 tuổi, dù Masamune cũng vẫn rất trẻ khi trở thành ông bố độc thân, nhưng so với những khó khăn của Eiji thì nó chẳng thấm vào đâu cả ne (không bias tí nào nha :D). Thay tã cho con, cho con ăn, tắm gội cho con, bế con chạy khắp nơi tìm phòng khám trong cái đêm con bị ốm,... mới chỉ lướt qua vài cảnh thế thôi mà đã muốn khóc rồi :(. Eiji giỏi quá! Vậy nếu là mình - dù mình là phái nữ đấy - liệu mình có thể làm được những điều như Eiji đã làm cho Shizuku không?
Mình thích những lời Eiji nói về cách dạy con. Thay vì cứ mắng mỏ đứa trẻ, hãy thật kiên nhẫn giải thích cho nó hiểu thế nào là sai và thế nào là đúng. Nếu con chưa hiểu, hãy nói nữa, nói nữa, giải thích thật nhiều để con hiểu và làm theo mới thôi. Mắng, hay thậm chí là đánh đứa trẻ sẽ chỉ khiến nó sợ cha mẹ mà thôi. Đúng thế đấy. Liệu ở trên thế giới này có bao nhiêu người kiên nhẫn được đến thế dù là với chính con cái của mình? Có thể vì thấm thía tuổi thơ của mình nên Eiji muốn con được hạnh phúc, nhưng mình nghĩ hơn cả như thế, vì Eiji là một người tốt, tốt thực sự theo cái cách Ruri đã dạy anh qua những cuốn băng, để anh dịu dàng và nhẫn nại với tất cả mọi việc, với tất cả mọi người chứ không chỉ riêng mình Shizuku.
Eiji vẫn nói vì mặc cảm mà anh nuôi Shizuku, mình nghĩ không phải thế. Đó chỉ là một phần lý do thôi. Tình yêu thầm lặng dành cho Ruri cũng chỉ là một phần lý do. Hơn tất cả, mình nghĩ đó là cái gì đó vĩ đại lắm, mình cũng không thể tả nổi và cũng không thể hiểu hết, một thứ gì đó mạnh mẽ cực kì, lớn lao cực kì trong sâu thẳm trái tim Eiji.
Thích những câu Eiji nói với Shun, Eiji chỉ như một người mẹ cố gắng hết mình để làm tấm gương tốt cho đứa trẻ. Cũng đúng ha. Eiji sẽ là bố vào những lúc Shizuku cần một người bố, một người bố cao lớn để bảo vệ Shizuku, một người bố ấm áp để ôm Shizuku trong đêm đông, một người bố làm việc vất vả cho tương lai của Shizuku. Những lúc khác, Eiji là người mẹ mẫu mực. Một bà mẹ lo cho con từng cái nhỏ nhặt nhất, chăm cho con khi nó cần mẹ nhất, ở bên con, trở thành người bạn của đứa con gái, và hơn hết thảy, làm một người vị tha, luôn suy nghĩ và hành động đúng đắn để con có thể noi gương.
Eiji còn bảo, anh không chỉ tin vào "Những chiến binh vô danh", mà anh còn tin vào nhiều nhiều người khác nữa. Kể cả khi họ phản bội lại lòng tin của anh, làm anh thất vọng, anh vẫn tiếp tục tin tưởng. Có lẽ đây những lời làm mình đau đớn nhất khi xem phim. Niềm tin vào con người của mình đã mất từ lâu rồi. Mình không tin vào một ai cả, và có lúc cũng chẳng thể tin tưởng vào bản thân nữa. Chính xác thì chẳng còn gì để mà tin tưởng khi mình đã biết rõ bản chất, kết quả và tất cả mọi thứ. Ấy vậy mà nhìn Eiji và nhìn Shuji của Beautiful Life, nhất là Eiji đó, cái thứ niềm tin đã mất bấy lâu nay của mình tự nhiên lại nhen nhóm trở lại, rõ ràng hơn chút xíu. Cuộc đời của Eiji còn nhiều góc cạnh hơn mình gấp mấy tỉ lần, vậy mà anh vẫn có sức mạnh để tin tưởng, để tiếp tục tiến về phía trước. Cuộc sống của anh là cuộc sống vì người khác? Mình không nghĩ thế. Nhưng sức mạnh vô hình trong anh để anh có thể làm một người quá tốt bụng và vị tha như thế thì rất đáng ngưỡng mộ, cả ghen tị nữa ^^.
Lời Ono-sensei nói về Eiji và Shun đúng ghê ha. Hai người như hình với bóng, như hai mặt của đồng xu, dính chặt lấy nhau mà lại đối lập nhau. Một kẻ đối đầu với tất cả thế giới, còn một kẻ lại đối đầu với chính bản thân mình. Họ trái ngược, mà lại thật gắn bó. Khi Shun xuất hiện, Eiji cũng chẳng một lần trách móc, anh mỉm cười với đôi mắt thật vui, vì người gắn bó với anh từ thuở nhỏ đã trở về. Mỗi cái ôm của Eiji và Shun cũng cho cảm giác rất lạ. Cả hai như muốn ghì chặt thằng bạn, nhưng cũng sợ một cái gì đấy sẽ khiến hai người khăng khít quá chăng?
Ôi, còn nhiều thứ muốn nói về Bara no nai hanaya quá, mà chẳng biết nên nói gì, nên dừng ở đây vậy. Trong tất cả những bộ phim mình được xem, và trong những bộ phim mình gắn mác Phim-hay-không-thể-bỏ-lỡ thì Bara no nai hanaya là bộ phim dạy cho mình nhiều điều tuyệt vời nhất. Xem phim này tự nhiên có cảm giác hình như Shingo ngoài đời cũng có nét nào đó trong tính cách của Eiji, hoặc có lẽ tại anh diễn quá đạt mà thôi ^^. Shingo đã chứng minh rất rõ ràng rằng chỉ cần anh muốn, anh có thể biến hóa từ một diễn viên chuyên vào vai những nhân vật vui vẻ cho thiếu nhi thành một người trầm lắng cho những bộ phim nhân văn :). Và không chỉ Shingo-kun mà bất kể thành viên nào của SMAP đều như vậy hết - những diễn viên tài năng :D.
Thích Shingo, à không, thích SMAP vì những lúc như thế này đây. Dường như các anh tận dụng tầm ảnh hưởng của mình đến mọi người để truyền đi những thông điệp tốt đẹp nhất về cuộc sống, dù đó là trên phim, trong âm nhạc hay các show. Cứ xem rồi lại nghĩ các anh giỏi thật đấy, ai cũng nổi bật khi làm việc solo, và lại cùng hòa vào nhau khi là SMAP, dù cho cái sự "hòa vào nhau" đấy vẫn đầy nét sắc sảo của riêng mỗi người.

No comments:
Post a Comment